Need help?

+84 976 132 697 gdgt.sproject@gmail.com

MỘT MẢNH TRỜI XANH – Barry Lopez (chuyện thật về một cậu bé bị bác sĩ ấu dâm)

Nguồn: FB Phan Thị Hoài Nam

MỘT. Năm 1938, Harry Shier bước vào một bệnh viện ở Toronto và tiến hành phẫu thuật cắt bỏ ruột thừa cho một cậu bé. Vì chưa từng được đào tạo về phẫu thuật nên Shier gần như làm hỏng ca mổ và khiến bố mẹ cậu bé rất giận dữ. Trước đó đã có nhiều hoài nghi về bằng cấp của Shier và có nhiều khiếu nại về Shier liên quan đến các ca phẫu thuật vùng bẹn cho các cậu bé vị thành niên, do vậy bệnh viện đã tiến hành điều tra. Trước khi họ xác định cả bằng cấp lẫn thư giới thiệu của Shier đều là giả, hắn đã kịp trốn sang Mỹ.

Vài năm sau, một viên cảnh sát ở Denver bắt gặp Shier cưỡng hiếp một cậu bé ở ghế trước xe hơi. Shier ở tù một năm, sau đó trốn khỏi Colorado. Cuối thập niên 1940, Shier xuất hiện ở California trong cương vị giám đốc một viện điều trị cai nghiện rượu.

HAI. Năm 1952 khi tôi 7 tuổi, trong một lần đến đây cùng mẹ, tôi đã gặp Shier.

Lúc đó tôi sống cùng mẹ và em trai ở Reseda, một thị trấn ở Thung lũng San Fernando. Bố mẹ tôi mới ly dị và bố tôi đã chuyển đến Florida. Để nuôi hai anh em, ban ngày mẹ tôi dạy nữ công gia chánh cho một trường trung học cơ sở ở thành phố San Fernando và dạy may mặc hai buổi tối một tuần tại trường Pierce Junior College ở Woodland Hills.

Mùa hè năm đó, một cô em họ nghiện rượu sống ở Long Beach nhờ giúp đỡ nên mẹ tôi liên hệ với viện điều dưỡng của Shier, khi đó là North Hollywood Lodge and Sanitarium, ở địa chỉ 12003 Riverside Drive. Lúc đó, Shier nổi tiếng với khả năng “chữa” được bệnh nghiện rượu, mà lại còn biết an ủi gia đình bệnh nhân. Khi đến nơi, mẹ giới thiệu cậu em trai bốn tuổi và tôi với “Bác sĩ” Shier. Chúng tôi bắt tay, rồi Bác sĩ dắt hai chúng tôi vào nhà bếp và cho chúng tôi chọn một chiếc bánh doughnut mới nướng, ngọt lịm, thơm lừng, được rắc đầy hạt hồ đào, nằm trên các khay thức ăn dành cho bệnh nhân. Bác sĩ thật là tốt.

Dì họ của chúng tôi đến đây điều trị và đã được xuất viện sau đó, nhưng một năm sau lại tái nghiện và quay trở lại. Vì vậy Bác sĩ bắt đầu ghé nhà chúng tôi ở Reseda. Dì kể với Bác sĩ về chuyện mẹ ly dị và gặp khó khăn về tiền bạc (bố tôi hầu như không gửi tiền cho mẹ), nên Bác sĩ ngỏ ý giúp đỡ. Bác sĩ nói một bệnh nhân của ông có thể đề nghị nhà trường tăng lương cho mẹ, và quả thật ít lâu sau thì mẹ được tăng lương đôi chút. Mẹ rất biết ơn. Bác sĩ rất vui lòng.

Lúc đó, Bác sĩ giống như đang tán tỉnh mẹ. Ông khen mẹ giỏi giang, một tay nuôi hai đứa con thành tài, mà cả hai đứa đều cư xử lễ phép, ăn mặc gọn gàng. Ông khen dáng mẹ đẹp, thỉnh thoảng còn nắm tay và vuốt nhẹ vai mẹ. Sau đó, ông bắt đầu ghé qua nhà tôi vào buổi tối khi chúng tôi đã thay đồ pyjama, mang kem cà rem sang để bốn người chúng tôi cùng ăn.

Một hôm, vì quên mang kem, ông bảo tôi cùng ông đến hàng tạp hóa để mua kem. Vừa rời khỏi nhà vài phút, ông dừng xe ở một chỗ tối đèn ở Đại lộ Lindley, xoay người tôi sang bên, úp mặt tôi xuống ghế, kéo quần pyjama xuống và xọc dương vật cương cứng của ông vào tôi. Lúc lên đỉnh, ông nói, bình tĩnh nhưng dứt khoát, rằng ông là bác sĩ, rằng tôi cần được chữa trị, và chúng tôi không được nói gì về “bệnh” của tôi với mẹ để tránh làm mẹ thêm lo lắng.

Chuyện đó kéo dài gần bốn năm. Hàng tháng, Bác sĩ lại ghé nhà tôi vài lần để đánh lạc hướng mẹ. Bây giờ nhìn lại, thật khó tin là không ai nghi ngờ gì. Kể cả các chuyên gia tâm lý cũng khó giải thích tại sao chuyện xâm hại tình dục kéo dài nhiều năm như vậy mà nạn nhân không hề lên tiếng. Người ta hay thắc mắc, tại sao đứa trẻ ít khi chống đối? Tôi nghĩ rằng, một là vì đứa trẻ quá ngây thơ nên không biết cách chống cự hiệu quả, hai là vì đứa trẻ bối rối không biết có nên chống cự hay không.

Lúc đó tôi tự hỏi: Mình có thực sự cần được bảo vệ không? Mà bảo vệ khỏi cái gì mới được? Tôi hoang mang không biết chuyện gì đang xảy ra với mình. Tôi phải giải thích với mẹ thế nào? Tất nhiên, hầu hết trẻ em không thể nào chống cự kẻ ấu dâm bằng sức lực. Theo tôi hiểu, trẻ em thường chỉ có thể đối phó bằng cách chịu đựng và tránh né, và nhờ người khác can thiệp.

Lúc đó tôi hoang mang, vì tôi nghĩ một vị Bác sĩ khả kính, giám đốc của một cơ sở uy tín, đã đích thân chọn tôi như một “bệnh nhân” đặc biệt. Tôi cảm thấy mình có một “đặc quyền” mới lạ, vì được Bác sĩ ưu ái, và vì bị một “căn bệnh bí hiểm” nào đó quá nghiêm trọng hoặc quái lạ nên không thể chia sẻ với mẹ. Ngoài ra, vì là con trai trưởng trong một gia đình thiếu tiền, thiếu cha, nên tôi cảm thấy (hoặc Bác sĩ khiến tôi cảm thấy) tôi đang đỡ đần gánh nặng cho gia đình.

Khi đến nhà, Bác sĩ thường bảo với mẹ rằng ông chở tôi đi mua kem, vào chiều thứ bảy, ông sẽ đưa tôi đi xem phim và ăn tối ở Sportsmen’s Lodge trên Đại lộ Ventura ở Studio City. Chúng tôi chào mẹ, Bác sĩ dắt tôi ra xe . Nếu trời tối, ông sẽ dừng ở một chỗ vắng người và cưỡng hiếp tôi ở ghế trước; hoặc chúng tôi đến rạp chiếu phim và ông ấn đầu tôi xuống đáy quần; hoặc ông dắt tôi đi ăn tối ở nhà hàng rồi chở tôi đến viện điều dưỡng và đậu xe bên cạnh một tòa nhà. Ông dắt tôi lên cầu thang lộ thiên, qua lối đi lát ván mục nát trên nóc nhà, đến một cánh cửa liên thông với căn hộ trên tầng thượng, vào bảo tôi chờ. Sau đó ông quay lại, đi vào từ cửa chính, thăm hỏi bệnh nhân, chào hỏi y tá và đi lên cầu thang để mở cửa căn hộ từ bên trong. Sau đó ông bật đèn, mở cánh cửa thông lên mái nhà và kéo tôi vào.

Một đêm, trong căn hộ này, sau khi xong việc với tôi, ông lấy một cuốn sách y khoa và cho tôi xem những bức ảnh đen trắng về bộ phận sinh dục nam bị hủy hoại do bệnh giang mai. Ông bảo đó là hậu quả khi quan hệ tình dục với phụ nữ.

Khi ở cùng ông trên giường, tôi thường cố tập trung vào một mảnh trời xanh nằm ngang hiện ra dưới mép tấm rèm, nơi cánh cửa sổ mở hé. Biển mây trôi, một con chim, những vì sao.

Khi chở tôi về nhà, đôi khi ông nhắc, nếu tôi nói chuyện này với bất cứ ai thì ông sẽ dừng việc chữa trị và buộc tôi phải nhập viện. Khi đó, tôi sẽ phải xa gia đình. Thỉnh thoảng trước mặt tôi, ông lại đưa cho mẹ tôi vài tờ tiền. Tôi nghĩ, tiếp tục chịu đựng là cách tốt nhất cho cả tôi và gia đình.

Những điều tôi tự hỏi mình khi đó, thật ra không khó trả lời. Ví dụ: Tại sao Shier không quấy rối em trai tôi? Tôi đoán là vào năm 1952, em tôi còn quá nhỏ, chỉ mới 4 tuổi; sau khi đã có tôi, có thể Shier nghĩ nếu quấy rối cả hai anh em thì sẽ quá rủi ro. (Sau này em tôi kể Shier cũng xâm hại em vài lần vào giữa những năm 1950. Tôi lịm người vì đau đớn. Sau bốn năm bị xâm hại, tôi còn giữ được chút ý thức về giá trị bản thân vì tin rằng ít ra tôi đã bảo vệ cho em, và đỡ đần đôi chút gánh nặng tiền bạc cho gia đình. Cảm giác nhục nhã còn lớn hơn khi tôi biết rằng gia đình tôi chưa bao giờ thiếu tiền nghiêm trọng và thu nhập của mẹ đã đủ để trang trải mọi nhu cầu cho chúng tôi.)

BA: Mẹ tôi tái hôn vào năm 1956. Chúng tôi chuyển đến New York sống cùng bố dượng, từ đó tôi không còn phải thấy chiếc xe Pontiac Chieftain màu kem pha xanh Malachite đậu trước nhà tôi trên Đường Calvert. Bây giờ tôi đã cách xa Harry Shier. Trường học mới, khu phố mới, bạn bè mới. Cuộc sống mới này tuyệt vời đến nỗi đôi khi tôi không tin là có thật.

Hai năm sau khi chuyển nhà, tôi lên 13 tuổi, đột nhiên Harry Shier xuất hiện ở New York và cảm giác an toàn của tôi hoàn toàn sụp đổ. Một buổi tối mùa hè năm 1958, bố mẹ tôi mời hắn đến nhà như một vị khách đặc biệt, một món quà bất ngờ cho hai cậu con trai. Sáng hôm sau, khi bố mẹ tôi đang chuẩn bị bữa sáng trong bếp, Shier mở cửa phòng ngủ của tôi, khẽ đến bên cạnh giường, mím môi, dán chặt mắt vào tôi. Khi hắn luồng tay vào dưới chăn, tôi đạp hắn và nhảy ra khỏi giường, cầm lấy cây gậy bóng chày. Trần truồng, chửi rủa, tôi đuổi hắn ra khỏi phòng và đóng sầm cửa.

Trong khi tôi đang mặc quần áo, hắn bắt đầu nói chuyện với bố mẹ tôi ở dưới nhà. Đứng ngoài cửa bếp, tôi nghe hắn khuyên bố mẹ nên cho tôi nhập viện. Một cách nghiêm nghị và đầy chữ nghĩa, hắn bảo rằng tôi bị ảo giác, nguy hiểm và có khuynh hướng bạo lực. Qua khe cửa, tôi quan sát phản ứng của bố mẹ đang ngồi cùng hắn ở bàn ăn. Họ lắng nghe nhận định chuyên môn của Bác sĩ với vẻ mặt đầy lo lắng và đau buồn. Lúc đó, tôi không thể nào kể với họ về những việc hắn đã làm. Tôi sợ cuộc sống mới của chúng tôi sẽ bị đảo lộn, trong khi sự bình yên vẫn còn quá mong manh.

Chiều hôm đó, mẹ tôi bảo tôi đã xúc phạm Bác sĩ và làm xấu mặt gia đình. Khi tôi phản ứng, mẹ nói “Nhưng ông ấy là bác sĩ!” Mẹ nói, Bác sĩ sẽ trao đổi với bố mẹ qua điện thoại và sắp xếp điều trị cho tôi ở Los Angeles. Nhưng sau đó không rõ vì sao tôi không bị gửi đến California.

Tôi học hành chăm chỉ, về nhà đúng giờ, làm việc nhà đầy đủ: Tôi trở thành cậu con ngoan mà không bố mẹ nào muốn từ bỏ. Nhưng tổn thương luôn còn đó. Năm 1962 khi tôi 17 tuổi, cơn trầm cảm ập đến. Tôi hoang mang về khuynh hướng tình dục của mình và bị ám ảnh bởi cảm giác ô nhục, mất hết phẩm giá của một con người vì những việc tôi đã làm.

BỐN. Khi vướng vào cái bẫy tinh ranh của Shier và hợp tác với hắn, tôi nghĩ mình là nạn nhân duy nhất. Sau đó tôi nhận ra, Shier có thể vẫn đang xâm hại nhiều bé trai khác. Điều đó khiến tôi can đảm phá vỡ sự im lặng và hứng chịu (tôi nghĩ là) nỗi nhục nhã lớn lao.

Tôi kể ngắn gọn cho bố dượng về hành vi của Shier và đề nghị hai điều. Một là bố không được kể lại cho mẹ, mà phải để chính tôi kể. Hai là nhờ bố giúp tôi ngăn chặn Shier. Bố chăm chú lắng nghe và càng lúc càng giận dữ. Sau đó tôi nhận ra, bố tức giận vì bị Shier qua mặt.

Hôm sau bố đến Sở cảnh sát Los Angeles và quay lại New York ba ngày sau đó. Bố bảo rằng cảnh sát sẽ điều tra, tôi chỉ cần kiên nhẫn. Họ sẽ thu thập tất cả bằng chứng và liên lạc với chúng tôi. Nhiều tuần trôi qua, mỗi khi tôi hỏi thăm tình hình, bố lại bảo tôi đừng lo, họ vẫn đang điều tra. Cuối cùng, khi tôi hỏi thẳng, bố mới thừa nhận là bố đã hỏi ý kiến ​​họ và quyết định là tôi không thể đối đầu với một kẻ ranh mãnh như vậy trước tòa, nên bố đã không kiện hắn. Hắn cũng đã bỏ trốn ngay khi nghi ngờ mình bị điều tra. Một tuần sau, bố bảo cảnh sát cho hay Shier đã chết trong một vụ tại nạn xe hơi ở Arizona. Bây giờ nghĩ lại, tôi biết bố nói vậy là để tôi cảm thấy sự việc đã kết thúc.

Năm 2003, tức là 41 năm sau khi nói chuyện với bố và vài năm sau khi tôi hiểu được tác động tâm lý của sự việc đã qua, tôi gọi cho Sở cảnh sát LA. Qua hồ sơ điều tra, tôi biết về ca mổ bất thành tại bệnh viện ở Toronto và cáo buộc về quan hệ kê gian ở Colorado. Cảnh sát xác nhận rằng cuộc điều tra đã kết thúc ngay khi mới bắt đầu vì Shier đã bỏ trốn khỏi tiểu bang. Shier có thể đã chết không lâu sau đó, có thể ở Nam Mỹ, nhưng họ không nhớ chính xác vào lúc nào.

NĂM. Năm 1989, tức là nhiều năm trước khi gặp cảnh sát, tôi đến gặp dì họ để hỏi về Shier. Dì bảo Shier “bề ngoài có vẻ gần gũi” nhưng thật ra rất “xấu tính” và hách dịch. Dì không ưa ông ta, nhưng ông đã chữa được bệnh nghiện rượu cho nhiều người, và chính dì đã giới thiệu nhiều bệnh nhân đến chỗ ông. Lúc này, dì đã cai rượu và đang là thành viên nổi bật trong cộng đồng AA ở Nam California. Dì không vui khi tôi bảo Shier là kẻ ấu dâm, nhưng dì không cho tôi biết tên của bất cứ ai từng quen biết Shier. Dì nói dì không biết ông ta gặp chuyện gì, nhưng chắc chắn là đã chết. Dì thậm chí còn biện minh cho Shier: dù đời tư của ông có sai trái thế nào, thì ông cũng đã có đóng góp lớn cho xã hội.

Tôi chưa bao giờ hiểu được suy nghĩ vị lợi kiểu này, mặc dù người ta vẫn thường nghĩ như vậy khi biết những người mà họ kính trọng thật ra là kẻ ấu dâm. (Trong khi đó, kẻ ấu dâm thường tạo ra lá chắn che chở cho mình, chính từ những đóng góp cao thượng cho cộng đồng.)

SÁU. Sau này tôi tự hỏi: Tại sao mẹ tôi không hề hay biết? Có thể, mẹ có biết. Mặc dù mẹ luôn tránh nói về chuyện đó, đến tận khi mẹ mất. Tôi đã ít nhiều chấp nhận thái độ của mẹ. Một số người, khi cảm thấy bị đe dọa về tình cảm, tiền bạc, hoặc thân thể, thì điểm sáng le lói trong cuộc đời họ có thể dễ dàng vụt tắt. Khi đó, họ phải tự lọc bỏ những vết sạn tiềm ẩn ra khỏi lớp vỏ bọc bề ngoài đẹp đẽ. Bây giờ, tôi khó có thể tin rằng một người mẹ luôn hết lòng che chở con cái, cũng là người mẹ ngờ nghệch không biết con mình bị xâm hại suốt nhiều năm. Nhưng vì lý do nào đó, mẹ đã gạt bỏ mọi băn khoăn, liệu chuyện gì sẽ xảy ra sau khi Shier chở con mẹ đi, đầu con còn nhỏ xíu, lấp ló sau cửa sổ xe hơi.

Tháng 6 năm 1970, bố dượng không giữ lời hứa với tôi và tự mình kể lại với mẹ câu chuyện méo mó, thiết sót về những việc mà ông bạn Harry Shier của mẹ đã làm. Mẹ bị kích động và phải nhập viện. Tối hôm đó, mẹ nói với tôi qua điện thoại với giọng cam chịu: “Mẹ biết chuyện đã xảy ra. Mẹ biết chuyện đã xảy ra với con”. Sau đó mẹ không bao giờ nhắc lại. Sáu năm sau, khi mẹ sắp mất vì ung thư phổi, tôi hỏi mẹ có muốn nói chuyện California không. Mẹ nằm trên giường bệnh, lắc đầu đều đặn như quả lắc đồng hồ. Mẹ quay mặt đi, lặng lẽ khóc, trong khi tôi ngồi im bên cạnh. Mẹ không muốn nắm tay tôi.

Một số khía cạnh khủng khiếp liên quan đến hành vi xâm hại tình dục, sẽ mãi mãi không bao giờ sáng tỏ. Những lý do khiến người ta để cho hành vi xâm hại kinh khủng kéo dài suốt nhiều năm, thật ra phức tạp như vật lý lượng tử. Tôi nghĩ khi đó tôi muốn né tránh những câu hỏi như liệu tôi có đồng lõa với hắn không, và tôi muốn giữ cho gia đình mình an toàn và nguyên vẹn. Sau khi bố bỏ rơi chúng tôi, mẹ nói từ giờ tôi sẽ là chủ gia đình. Tôi tiếp thu câu đó nghiêm túc. Buổi tối, tôi kiểm tra cửa nẻo. Tôi cắt cỏ và đốt rác. Khi Shier xuất hiện, tôi tự nhủ: Phải cố chịu đựng. Trong căn hộ bẩn thỉu của Shier, khi đứng dưới vòi hoa sen rửa sạch máu và tinh dịch dưới chân, tôi dặn lòng: không được bỏ cuộc. Tôi cố nén giận dữ. Tôi che giấu vết máu. Tôi kiên quyết tập trung vào việc khác.

BẢY. Tôi không biết bố dượng đã làm gì vào năm 1962. Đến khi mất, bố vẫn luôn lập lờ bất cứ khi nào tôi hỏi chuyện. Đôi khi vì muốn an ủi tôi, bố lại kể vài chuyện phi lý. Chẳng hạn, bố nói bố đã đến mộ của Shier ở Forest Lawn Memorial-Park vào năm 1962, tức là vài tuần trước khi người ta cho rằng Shier chết do tai nạn xe hơi.

Giống như dì họ, bố cũng từng nghiện rượu, đã cai rượu và trở thành một thành viên nổi bật trong cộng đồng AA vào cuối những năm 1960. Trong những tuần đầu của cuộc điều tra, bất cứ khi nào tôi hỏi tình hình, bố lại nói Shier đã giúp nhiều người cai rượu. Bố bảo, tôi phải hiểu, nghiện rượu là một căn bệnh nghiêm trọng và tràn lan hơn ấu dâm nhiều. Đành rằng Shier là một gã tồi, nhưng hắn cũng làm được nhiều việc tốt. Bố bảo, có thể tôi nên thay đổi góc nhìn. Thay vì quan tâm đến hắn, tôi nên tập trung vào chính mình. Tôi mười bảy tuổi, đang là chủ tịch hội học sinh, đạt điểm số cao nhất lớp, và tham gia hai đội thể thao. Bố bảo, dù chuyện gì đã xảy ra ở California, thì mọi thứ đều đã ổn cả. Tôi nên học cách quên đi.

Tôi chọn cách đó trong suốt 30 năm. Im lặng. Tôi tin rằng dù có bị Shier xâm hại thế nào, tôi vẫn có thể sống một cuộc đời yên ổn, hữu ích, rằng tôi có thể dễ dàng rũ bỏ mọi thứ đã qua.

Sau này, tôi hiểu rằng bố không kiện Shier ra tòa vì sợ làm xấu mặt gia đình. Bố không hiểu rằng việc quyết định có nên đối mặt với Shier trước tòa hay không, vốn không phải là quyền của bố. Bố không hiểu rằng đối với tôi, việc đứng trước Shier trong một phiên tòa công khai, kể lại những thứ hắn đã làm, và những thứ hắn buộc tôi phải làm, cũng quan trọng như mọi thứ công lý khác. Việc không được phép nói ra, hoặc tệ hơn là để cho người khác kể lại và viết kết cục cho câu chuyện của mình, không khác gì kéo dài cảm giác bất lực, phẫn uất, nhục nhã ban đầu. Việc bố bác bỏ yêu cầu khiếu kiện của tôi là minh chứng cho một điều mà nạn nhân bị xâm hại thường nhận thấy: Nếu mình nói ra, họ sẽ không tin. Vì tin mình thì người ta sẽ gặp quá nhiều rắc rối.

Qua những vụ ấu dâm trên báo, tôi thấy, hình như người ta cho rằng nạn nhân muốn được bồi thường bằng tiền và công lý, theo thứ tự tương ứng. Tôi nghĩ thật ra họ muốn nhất một thứ khác: muốn người ta tin điều họ nói là sự thật, vì đó mới là nền tảng để họ xây dựng lại nhận thức về giá trị bản thân. Lấy lại lòng tự trọng còn quan trọng hơn lấy tiền, quan trọng hơn cả trả thù.

Nạn nhân không muốn luật sư, nhà báo, chính trị gia, hay bất kỳ ai khác phẫn uất thay cho họ. Khi một kẻ ấu dâm bị kết tội, tôi thường cảm thấy sự phẫn nộ của dư luận có gì đó hời hợt, một kiểu phản ứng “công dân”. So với số lượng trẻ em đang bị lạm dụng ở Mỹ (khoảng 1 trong 7 bé trai, 1 trong 3 bé gái), thì những đợt lên án này có gì đó ngây thơ. Thiếu những cam kết cảnh giác hiệu quả, sự phẫn nộ của dư luận trông giống như một lời hứa hão huyền.

TÁM. Cuối những năm 1980, tôi đã ít nhiều chấp nhận quan điểm của bố dượng, rằng dù điều gì đã xảy ra thì mọi việc đều đã ổn cả – tất nhiên, đó là một dạng phủ nhận sự thật. Năm 40 tuổi, tôi đã là nhà văn có chút tiếng tăm, có nhiều bạn bè, đã kết hôn 20 năm và đang sống hạnh phúc với vợ ở vùng ngoại thành phía tây Oregon. Chuyển đến vùng núi này từ năm 1970, cảm giác gắn bó với ngôi nhà thân thuộc là một phần thiết yếu mang lại cho tôi sự bình yên.

Trong nhiều năm bị xâm hại, những giây phút nhẹ nhõm hiếm hoi mà tôi có được là khi tiếp xúc với thiên nhiên. Khi ngắm đàn chim bồ câu, hoặc nghe tiếng gió cuốn những chiếc lá bạch đàn khô, hoặc thoáng thấy một con sói hay con thỏ khi ngồi trên Dãy núi Santa Monica, tôi cảm thấy vui. Nhưng tận sâu bên trong, tôi biết mọi thứ vẫn tồi tệ. Chẳng hạn, tôi luôn day dứt về những cậu bé khác bị xâm hại vì tôi đã không lên tiếng sớm hơn. Bố dượng bảo cảnh sát cho rằng tôi may mắn khi rời khỏi California vào năm 1956. Sau khi Shier đào tẩu, cảnh sát xác định thêm ba bé trai bị xâm hại khác, không ai có kết tục tốt đẹp. Cảnh sát khuyên cả bố và tôi không nên tìm hiểu thêm hành vi của Shier với những bé trai khác.

Năm 1989, tôi quyết định điều tra về quá khứ. Tôi đã sống với những mảnh đạn găm vào da thịt quá lâu, những hoài nghi và hình ảnh bị chôn vùi suốt nhiều năm qua đã bắt đầu mưng mủ. Tôi choáng váng khi phải đối mặt với sự mục ruỗng bên trong mình, một khoảng trống ảm đạm, nơi cả tình yêu lẫn tình bạn đều không thể chạm đến. Tôi nghĩ nếu mình dũng cảm đối đầu với quá khứ, một cách dũng mãnh, quyết liệt, biết đâu tình trạng này sẽ thay đổi.

Tôi gọi điện đến Forest Lawn Memorial-Park. Không có Harry Shier nào được chôn cất ở đó. Không có cáo phó nào về Shier trong bất kỳ tờ báo nào ở Nam California. Tôi sắp xếp gặp dì họ – tôi muốn bắt đầu việc chữa lành cho mình bằng cách nói chuyện với một người biết rõ về hắn. Sẵn tiện, tôi ghé qua 12003 Riverside Drive. Nếu viện điều dưỡng vẫn còn, tôi sẽ đi vào từ cửa trước.

Từ vỉa hè, tôi thoáng thấy căn hộ của Shier trên tầng thượng, gần như khuất sau những nhánh cây thông. Tôi đậu xe và đi vào cổng chính của tòa nhà, bây giờ là một trường trung học tư thục. Dọc theo hành lang chính, những phòng bệnh cũ nơi bệnh nhân từng nằm trong bóng tối mờ ảo, giờ đây sáng rực ánh đèn. Học sinh đang chăm chú ghi chép trong khi thầy cô giảng bài. Bỗng nhiên tôi nhìn thấy một chiếc cầu thang, những bậc thang uốn lượn lên trên, hướng về bên trái. Tôi nghẹn họng như bị ai đấm vào cổ. Tôi quay đầu và đi ra.

Chiều hôm đó, ở Thư viện trung tâm trên West Fifth Street, LA, tôi tìm vài quyển niên giám điện thoại để tra cứu tên những người bạn của mẹ. Khi trỏ đến tên Shier, ngón tay tôi dừng lại. Ruột tôi bung tháo trong quần.

Vào nhà vệ sinh, tôi ném quần lót vào thùng rác và giặt quần ngoài. Khi tôi đang mặc quần lại, bảo vệ thư viện đột nhiên xuất hiện, có vẻ cảnh giác, và thông báo sắp đến giờ đóng cửa. Tôi bảo vài phút nữa tôi xong. Sau đó, tôi ăn tối cùng một người bạn. Tôi không kể với bạn tôi chuyện xảy ra hôm đó.

Tôi ít khi kể về Shier với người khác, chỉ có em trai tôi, vài bạn gái nghiêm túc, vợ tôi, và vài người bạn thân. Tôi không có nhu cầu được lắng nghe, mà nói ra lại dễ bị hiểu lầm, bị gói gọn trong hình mẫu nạn nhân vô tội phải hứng chịu một hành vi ghê tởm. Tôi nghĩ, sự thương hại sẽ làm sai lệch mọi thứ. Bây giờ tôi chỉ muốn biết, Chuyện gì thực sự đã xảy ra với tôi?

Vài tháng sau khi đến tòa nhà ở Riverside, tôi tìm hiểu về quá khứ của mình, và nhận thấy hình như tôi bị mất một số ký ức. Một vài ký ức hồi nhỏ tôi còn nhớ rất rõ, nhưng một vài giai đoạn lại hoàn toàn trống rỗng.

C. Mùa thu năm 1996, tôi bắt đầu tham gia trị liệu tâm lý, vì tôi thấy mình bất ổn, dễ nổi cáu, đôi khi lại đơ người ra. Cơ vai tôi bị căng đến nỗi làm thoát vị đĩa đệm, tiêm steroid không đỡ đau. Bác sĩ bảo phải phẫu thuật, tôi miễn cưỡng đồng ý, cho tới khi đọc mô tả về ca mổ: Tôi sẽ nằm sấp, mê man trên bàn mổ, trong khi bác sĩ rạch một khe dọc dài một inch ở sau gáy tôi. Không không, tuyệt đối không. Tôi thà chịu đau.

Chuyên gia tâm lý khuyên tôi thong thả kể về những ký ức mà tôi còn nhớ, tránh gò ép thành một mạch logic. Anh bảo, tôi không thể tự bảo vệ mình trong những tình huống phức tạp như bị bố dượng phản bội, là do tôi “không hiểu được khái niệm tự bảo vệ chính mình”. Tôi ghét câu nói đó. Nó làm tôi thấy mình ngu ngốc, nhưng nó cũng giống như một bước khởi đầu.

Tôi mô tả từng chi tiết: da tôi bỏng rát do cọ xát với lông của Shier; con chó Chihuahua của hắn phóng uế ngay trên sàn nhà và chạy quanh giường khi chúng tôi ở trên đó; lưỡi hắn tọng vào miệng tôi. Tôi mô tả lần hắn bắt tôi phải dùng miệng ngay tại nhà trong khi mẹ và em trai tôi đi vắng. Hắn nằm ngửa trên chiếc ghế ngủ của mẹ, xoa đầu tôi như quả dưa hấu, cực kỳ thư thái. Tôi nói về việc tôi không thể cắt đứt mối quan hệ với Shier và mẹ tôi rõ ràng đã cố tình làm ngơ.

Lúc đầu tôi tưởng nỗi kinh hoàng nằm ở bản thân việc lạm dụng – khi họng tôi sặc tinh dịch của hắn, khi hắn dùng khăn bịt mặt tôi để giữ tôi im lặng, khi tôi chảy máu ở hậu môn. Sau một thời gian, tôi mới biết nỗi kinh hoàng không chỉ đến từ việc bị phản bội, bị phủ nhận và bị hắn kéo lê trên giường như một con búp bê bằng giẻ rách. Nỗi kinh hoàng nằm ở việc tôi đã quen dần với sự xâm hại.

Tôi hiểu ra rằng không phải cứ cắn răng chịu đựng là mọi chuyện sẽ qua. Sức chịu đựng của tôi đã quá giới hạn, và những người xung quanh tôi đã phải hứng chịu hậu quả. Bây giờ tôi có cơ hội để thay đổi, để tốt hơn, bớt nóng giận hơn.

Trong buổi khám cuối cùng, tôi ghép những mảnh ghép của quá khứ theo một cách khác, xem xét toàn vẹn hơn về tổn thương thể chất và tình cảm. Sau bốn năm trị liệu, những xâm hại trong quá khứ không còn ám ảnh cuộc sống của tôi quá nhiều nữa.

Một hôm trên đường lái xe về nhà, bỗng nhiên tôi cảm thấy sự nhẹ nhõm tràn ngập dạt dào. Cảm giác đó mạnh mẽ đến nỗi tôi phải dừng xe và bước ra ngoài. Lúc đầu, tôi tưởng là do cơ thể tôi nhẹ nhõm vì vai tôi đã bớt đau, nhưng không phải. Một hình thù lạnh lẽo, ức chế mà tôi sợ hãi bấy lâu nay đã biến mất. Tôi đứng lặng một lúc lâu, tận hưởng cảm giác thanh thản khi gánh nặng được trút bỏ.

Tôi nhớ lại một giấc mơ. Tôi mở tung một cánh cửa, nhìn thấy một con yêu tinh đang nuốt chửng bộ ruột của một em bé nằm thoi thóp bất động trong bàn tay hắn. Con yêu tinh nổi điên khi bị tôi bắt gặp. Nhưng quan trọng là tôi đã mở tung cửa.

MƯỜI. Đối với tôi, trị liệu thành công nhất là ở việc giúp tôi nhận ra mình có trái tim đủ lớn để chia sẻ nỗi đau của người khác. Hầu hết nỗi sợ hãi và giận dữ chất chứa trong tôi bây giờ đã chuyển thành tình thương và sự cảm thông với hoàn cảnh khó khăn của mọi người.

Người Mỹ thường nghĩ tự vượt qua nỗi đau trong im lặng mới là cao quý. Nhưng tôi nhận ra rằng con đường này đôi khi sẽ khiến người ta tự cô lập bản thân khỏi gia đình, bạn bè. Tôi đã từng chọn cách này để tránh làm phiền người khác, nhưng nhiều năm sau đó, tôi mới hiểu rằng để thực sự hồi phục, người ta phải học cách hiểu và đón nhận vòng tay của những người quan tâm mình một cách vô tư, ngay cả khi họ không hiểu hết về mình. Chúng ta cần nương vào người khác để hòa nhập lại với cộng đồng. Nên trân trọng mối quan hệ với mọi người, vì ai cũng sẽ gặp chuyện khổ tâm trong đời, mà nếu cô độc, chúng ta sẽ dễ sa vào những cơn ác mộng tăm tối.

Tôi không còn quan tâm đến cái chết của Harry Shier, hay tìm cách quay lại căn hộ trên tầng thượng tòa nhà ở Riverside Drive để nhìn bầu trời qua khe cửa sổ. Nhưng bây giờ, tôi đặc biệt cảnh giác khi một người đàn ông nào đó tỏ ra quan tâm đến một cậu bé, đặc biệt là cháu trai của tôi. Cháu tôi mới chín tuổi, vẫn còn nắm tay tôi lúc băng qua đường.