Need help?

+84 976 132 697 gdgt.sproject@gmail.com

Tiên Tiên nói về tuổi thơ bị xâm hại tình dục: “Đó là khoảng thời gian dài đen tối và kinh khủng nhất”

Ca sĩ, nhạc sĩ Tiên Tiên lần đầu kể về câu chuyện đen tối trong tuổi thơ bị lặp đi lặp lại nhiều lần mà bản thân cô không ý thức được việc phải lên tiếng để bảo vệ mình khỏi tổn thương tinh thần về sau.

Là nạn nhân, nhưng im lặng vì nghĩ mình là người xấu

Trước đây, tôi từng lên tiếng về việc bị làm dụng một lần. Đó là lúc tôi xem đoạn video về câu chuyện của hai mẹ con ở Vũng Tàu. Tôi cảm thấy đây đúng là thời điểm mà mình có đủ can đảm để nói ra được những điều chưa từng dám. Còn hôm nay, đó là cảm xúc khi xem một đoạn của bộ phim “Hope” được tải trên mạng xã hội. Đoạn đứa bé run rẩy trong bệnh viện nó thật đến nỗi làm tôi nổi hết da gà, không dám xem hết.

Câu chuyện đó xảy ra từ lúc nhỏ. Vì nhiều lý do, tôi không thể nói ra đó là ai và vào thời điểm nào. Chỉ có thể biết rằng, đó là một khoảng thời gian dài đen tối và kinh khủng nhất trong tuổi thơ. Phải mất một thời gian rất lâu tôi mới nhận thức ra là mình phải trốn thoát khỏi cái câu chuyện này.

Ngày tháng là nạn nhân của câu chuyện đó, tôi lại có cảm giác giống như là tôi cũng là người xấu, tôi cũng là một người có lỗi vậy. Tôi không biết người sai mới là người kia, nên tôi không bao giờ dám nói bất cứ ai hết. Tôi âm thầm giữ theo mình cho đến khi lớn lên. Không một ai biết, kể cả mẹ.

Thời điểm tôi quyết định nói ra là cách đây một năm, với một người quan trọng. Người đó làm cho tôi có cảm giác được che chở, an tâm. Từ đó, tôi nghĩ thoáng hơn về việc chia sẻ mình đã bị như vậy trong quá khứ. Và bây giờ cần phải có biện pháp nào đó để bảo vệ quyền trẻ em, để trẻ em có thể nhận thức ra được rằng đó là một việc làm sai. Đồng thời phải cho những đứa trẻ đó giải pháp như thế nào với ba mẹ để nó không bị như vậy nữa, còn những người phạm tội thì nhất định phải chịu tội.

Từ khi mà tôi công khai việc này, có rất nhiều người nhắn tin vô Facebook của tôi chia sẻ: “Em cũng gặp tình trạng tương tự nhưng mà em không dám nói với ai hết”. Chính vì được biết đến những chuyện còn tệ hơn, tôi cảm thấy nỗi đau của mình nó cũng chưa là gì so với nỗi đau của người khác.

Việc nói ra câu chuyện này, ở thời điểm này, tôi nghĩ là cách mà mình muốn cho những người từng là nạn nhân thấy là chúng ta không phải là người sai, chúng ta cần được bảo vệ và chúng ta phải xây dựng làm sao để cho những cái thế hệ sau sẽ không gặp lại những tình trạng này nữa, chứ không phải là phải xem nó như một việc dễ thờ ơ.

Với các phụ huynh có con là nạn nhân, nếu như mà mình đã biết con mình về nói như vậy rồi, và biết đối phương là ai rồi thì phải từ từ giải quyết. Đừng có đùng đùng sang nhà người ta làm ầm ĩ lên, trong khi trong tay mình chưa có bằng chứng, chưa có hình ảnh, chưa có file ghi tiếng, chưa có nhân chứng, vật chứng. Biết là tâm lý làm cha mẹ khó bình tĩnh trong hoàn cảnh này, nhưng đó là việc cần thiết để có thể bắt được kẻ xấu.

Tôi nghĩ là giáo dục nên có bộ môn giáo dục giới tính sớm hơn. Hình như là ngày xưa lớp 8, lớp 9 mới được học, nhưng thực ra bây giờ lớp 4 lớp 5 là nên biết rồi. Cần dạy cho các bé nên biết là “Không ai được đụng vào người con”. Cần có những môn học, kỹ năng mềm như vậy thì khi gặp hoàn cảnh xấu mới có thể biết phải xử trí thế nào.

Với những ai từng là nạn nhân của tình trạng xâm hại tình dục khi còn bé, tôi biết sự tổn thương đó là cực kỳ khó nói ra. Nhưng sau cùng vẫn là nên nói ra để mình chia sẻ được nỗi đau đó. Chứ đừng có giấu nó một mình xong rồi mình bị bệnh luôn.

Nếu may mắn gặp được một người để tin tưởng chia sẻ, bạn có thể sẽ thấy là “Không sao hết, chuyện gì thì cũng qua rồi, bây giờ mình phải sống tiếp, bây giờ mình phải trân trọng cuộc sống hơn”. Nỗi đau của mình nếu mà chia sẻ được cho tất cả những người khác mà giúp ích được họ thì đó là một việc làm nên làm, cứ làm.

À, tôi có một cái mẹo. Nhờ nó mà lần cuối cùng, tôi chấm dứt luôn việc này. Đó là khi người đó đến gần, tôi nói là “Ba con biết chuyện này rồi” (nhưng thực sự ba tôi chưa biết, và không bất cứ ai biết). Thế là từ đó về sau, người ta không dám tới gần tôi nữa.