Need help?

+84 976 132 697 gdgt.sproject@gmail.com

Tội ác lộng hành khi những nạn nhân đáng thương phải “ giữ im lặng”

Người thầy đáng kính bị vạch trần bộ mặt ác nhân.

Đinh Bằng My, 57 tuổi, hiệu trưởng trường Dân tộc nội trú huyện Thanh Sơn, Phú Thọ vừa bị cáo buộc có hành động dâm ô với hàng loạt học sinh nam trong văn phòng của mình.

Chắc bạn nghĩ mình vừa nhầm lẫn ư? Không đâu, chính một giáo viên đã có những hành động quấy rối đối với những em nam ngay tại trường học – một nơi đáng lẽ phải rất an toàn với các em học sinh.

Sự thật khủng khiếp có lẽ sẽ mãi mãi được che giấu nếu không có sự vào cuộc kịp thời của Báo chí và Truyền thông.

Trong một chương trình của Đài truyền hình Việt Nam, tất cả nạn nhân bao gồm những em hiện đang học tập tại trường và đã rời khỏi trường được ghi hình bằng camera giấu kín để kể lại quá khứ bị lạm dụng của mình. Điều khiến một số em thậm chí phải bỏ học.

Khi trả lời phỏng vấn, các em không hề biết về sự tồn tại của máy ghi hình. Đó là hành động không chính thống của giới phóng viên, nhưng cũng nhờ vậy mà lực lượng chức năng mới chính thức vào cuộc điều tra đối với trường hợp này.

Sự phẫn nộ của dư luận lên đến đỉnh điểm khi các em học sinh tiết lộ được yêu cầu vào “ căn phòng đó” không chỉ một hoặc hai lần, mà nhiều lần.

Tôi không bất ngờ với việc các em giữ im lặng vì điều đã xảy ra rất nhiều lần đối với những vụ lạm dụng tình dục ở trẻ em khác.

Các em làm vậy chỉ vì một lí do.

Bởi vì đã bị mua chuộc bằng kẹo hoặc 20.000 đồng (0,9 đô la Mỹ) đến 30.000 đồng (1,3 đô la) mỗi lần để giữ bí mật.

Bởi vì các em chỉ là những thanh thiếu niên ở giai đoạn đầu tuổi dậy thì, rất nhút nhát.

Bởi vì trong môi trường học đường được nuôi dạy bởi thầy cô, đáng lẽ ra các em phải được bảo vệ an toàn thì những học sinh nam đáng thương lại bị đe dọa bởi thầy hiệu trưởng sẽ đuổi học hoặc đánh rớt môn nếu dám nói ra sự thật.

Các giáo viên chủ nhiệm, là người theo lệnh thầy hiệu trưởng trực tiếp gọi các em nam lên văn phòng, họ cũng giữ im lặng.

Sự im lặng của họ, thực sự vô lí.

Trong một môi trường giáo dục nơi các bài học đạo đức được dạy và nhân cách học sinh dần được định hình, một hành động kinh tởm đã xảy ra trong một thời gian dài mà không hề được tố giác bởi bất cứ ai, kể cả các đồng nghiệp trong nhà trường.

Họ không có bất kỳ lời giải thích cho sự thiếu trách nhiệm trong hành động của mình? Đó là sự ngây thơ hay thiếu hiểu biết?

Hai phó hiệu trưởng và chủ tịch công đường trường  phủ nhận họ toàn toàn không biết gì về hành động kinh khủng của thầy hiệu trưởng cho đến khi câu chuyện bị bại lộ.

Họ nói với giới truyền thông rằng họ rất sốc khi biết được sự thật đau buồn.

“Việc hiệu trưởng gọi học sinh đến văn phòng của mình vì mục đích giáo dục là rất bình thường” Hà Văn Thắng, một trong những phó hiệu trưởng nói với báo Tuổi trẻ

Những hành động ghê tởm của một nhà giáo hay đúng hơn là biến thái, là không thể chấp nhận được.

Hy vọng công lý sẽ làm sáng tỏ một trong những tội ác không thể tha thứ. Cảnh sát đã mở các vụ tố tụng hình sự giam giữ ông ta để điều tra về hành vi quấy rối người dưới 16 tuổi. Các chi tiết sẽ được đưa ra ánh sáng và hình phạt sẽ sớm được đưa ra

Nhưng khía cạnh cay đắng khác của câu chuyện chính là sự im lặng của giáo viên.

Sống xa cha mẹ, học sinh ở trường nội trú học tập, ăn, ngủ và làm mọi thứ cùng nhau. Giáo viên có trách nhiệm chăm sóc và theo dõi mọi hoạt động hay nói cách khác, giáo viên chính là ba mẹ thứ hai của các em.

Có bao giờ họ tự hỏi mình rằng họ có thực sự hiểu rõ học sinh  của mình đủ để giúp các em  giải quyết các vấn đề nảy sinh ở trường không?

Các giáo viên thực sự không biết gì hay họ vờ như không biết bởi e sợ sự trừng phạt của thầy Hiệu trưởng, sợ mất công việc hay sợ phải đứng lên bảo vệ công lý một mình?

Sự im lặng của các giáo viên cho dù do thiếu trách nhiệm, thiếu hiểu biết hoặc thiếu can đảm đã tiếp tay cho hành động quấy rối. Sự im lặng vô nhân đạo của họ che giấu tội ác và cũng là một tội ác.

Sự im lặng của họ có thể là tấm gương xấu cho những thế hệ tiếp theo.

Thử hỏi nếu con cái chúng ta được giáo dục bởi những giáo viên luôn chỉ biết im lặng trước sự tàn nhẫn không thể tha thứ, chúng sẽ phản ứng thế nào khi chứng kiến những hành động sai trái?

Chúng ta cần con cái hiểu làm thế nào để bảo vệ bản thân và những người khác bằng cách lên tiếng, không phải bằng cách im lặng. Chỉ khi sự im lặng bị phá vỡ, tội ác mới lộ diện và những nạn nhân đáng thương mới được đồng cảm và lắng nghe.

Martin Luther King từng nói: “bi kịch cuối cùng không phải là sự áp bức và tàn nhẫn của những người xấu mà là sự im lặng của những người tốt.”

Cha mẹ và giáo viên cần định hình vai trò của đạo đức để trẻ biết cách phân biệt giữa cái tốt và cái xấu, tích cực và tiêu cực. Cho chúng biết hành động im lặng đôi khi trực tiếp hoặc gián tiếp dẫn đến sai lầm.